Mụn!!!!

Xin chào mọi người. Đây là lần đầu tiên mình viết blog có chủ đề về làm đẹp. Thực sự thì da mình không có lung linh không tì vết đâu, nhưng mình vẫn muốn viết lên đây những gì mình đã trải qua, và mong là nó có thể giúp ích được cho những bạn đang chiến đấu với lũ mụn nhé!

Nói một chút về da mình, da mình là da dầu, kiểu là dầu toàn mặt, mọi chỗ mọi ngóc ngách đều bị nhờn, và nếu mà đem ra chiên chắc chiên dc cả rổ khoai luôn =.=

Nói như vậy chắc các bạn cũng hiểu là da mình và mụn nó như kiểu bạn đồng hành vậy đó, không khi nào mà da mình không có mụn cả. Rồi cách đây một năm, lúc đó mình gặp một vài chuyện, nó làm mình stress kinh khủng, đêm mình k thể ngủ dc và luôn mơ những giấc mơ đáng sợ. Trong người mình lúc nào cũng như có lửa đốt, dễ cáu gắt và luôn muốn làm gì đó kiểu tự hành hạ bản thân thì mình mới thấy thỏa mãn. 

Nói ra thì nghe ghê, nhưng mà nó ghê thiệt :))) Các bạn thử hình dung là xoay quanh một người chỉ có gia đình, bạn bè, tình yêu và công việc mà 3 trong số đó đã quay lưng với bạn thì cảm giác chắc hẳn k dễ chịu gì.

Và mụn vốn dĩ nó chỉ chờ có thế, chờ khi cơ thể mình yếu nhất, stress nhất thì nó bùng phát! Mụn to mụn nỏ nổi đầy cằm, hai bên quai hàm và lan xuống cổ. Nó là những cục sưng viêm, có đầu mủ hoặc không, hết cái này vỡ thì tới cái khác lên cứ thế và cứ thế. 

Lúc đó mình thực sự chán nản, công việc của mình đòi hỏi phải có bề ngoài sáng sủa, nhưng khi đó mặt mình thật sự quá gớm. Mỗi ngày đi làm là bao nhiêu lời hỏi han, nhưng đối với mình đó chính là những mũi dao đâm thấu tim. Người ta nói mình sao không lo chữa đi, sao để mặt mụn như thế. Nhưng thực sự với mình đó chỉ là những lời vô duyên đang cứa vào vết thương của mình thôi! Mình khi đó chỉ ước đc đeo khẩu trang 24/24 để không ai nhìn mặt mình, để họ ngưng nói và hỏi những câu "quan tâm" không cần thiết đó. Mình nói thật, nếu các bạn có quen ai bị mụn, mà mối quan hệ của cả hai không quá thân, thì hãy làm ơn lơ luôn các vết mụn đó đi, đừng có hỏi han gì cả, bới nó chỉ làm người vị mụn thêm khó chịu thôi.

Lúc đó mình cũng tìm đủ cách để chữa, mình mua sản phẩm của một bạn khá nổi tiếng về mp handmade, nhưng thực sự nó k làm da mình bớt mụn mà chỉ làm nặng lên. Bây giờ mình vẫn follow fb bạn đó, thấy bạn vẫn up feedback tốt từ khách hàng của bạn, nhưng thực sự sau này mình nghĩ lại thì mình đã quá dại khi giao phó mặt mình với đủ thể loại mụn viêm các kiểu cho một sp handmade.

Sau đoa mình đi spa để nặn mụn, mìn đi đúng một lần duy nhất là spa của c Vân. Tới đó chị nói da mình đã bị dầu đặc, làm tắc hết lcl và do mình quá stress nên dẫn tới tình trạng mụn tràn lan. Thêm nữa cũng chính c Vân đã bảo mình bỏ hết sp handmade đó đi mà mua sp uy tín mà dùng. Lúc đó mình cũng lừng chừng lắm, nhưng sau khi order tiếp một chai srm nữa của bạn kia và trong đó có hẳn một đống cặn và tóc thì mình đã quăng hết.

Sau đó thì mình bắt đầu đổi srm, c Vân nói mình dùng Avene loại cho da mụn, và thực sự thì đối với mình tới thời điểm này đó là srm tốt nhất, k làm khô căng da mà rửa rất sạch. Rồi tiếp nữa mình biết đến Foreo. Mình mụa em mini 2 để chỉnh dc nhiều tốc độ và chỉ dùng mặt gai nhỏ dù da mình là da dầu. 

Sau đó thì mọi chuyện cũng dần qua đi, tâm lý mình ổn định hơn, thêm vào đó mình kết hợp uống thêm omega 3 hàm lượng cao giúp ổn định nội tiết thì từ từ da mình đã đỡ mụn. 

Bên cạnh đó mình cũng sử dụng tẩy trang, toner, mặt nạ đất sét nhằm làm sạch da, vì da sạch mới mau khỏe mạnh dc. Toner của mình là Bio hồng, dùng khá nhẹ nhàng và lành tính, em này thì review đã có nhiều, mọi người có thể google là ra.

Tiếp đoa toner mình dùng là của Kiehl's dòng cho da mụn màu blue. Em này có cồn khá nhiều, nhưng với da dầu lại rất hợp. Đặc biệt là mụn viêm mủ trắng thì êm giúp cồi mụn mau khô và tránh lây lan viêm nhiễm.

Mask đất sét mình có 3 loại nhưng ưng nhất là của Catier và TBS, giúp sạch lcl và trị mụn chút chút. Mình có dùng thử mask của Kiehl's nhưng k thấy có tác dụng bằng Catier.

Chấm mụn thì mình khuyên các bạn nên mua loại kháng viêm, có thheer dùng tea tree oil, lưu huỳnh hoặc benzoyl peroxide. Cá nhân mình thì hợp em benzoyl peroxide nên mình mua loại của Acne.org cái này chỉ có 2.5% thôi nhưng tác dụng ok hơn hẳn loại phần trăm cao. Các bạn đừng nôn nóng mà chọn loại 10%, nó chỉ làm mụn xẹp xuống và ở yên đó, tức là mụn sẽ bị chai, chứ nhân k thoát ra dc, như vậy rất dex bị viêm lại.

Gần đây nhất mình bị một đợt mụn, nó làm da mình sần hết lên và mụn cồi khá nhiều. Đợt đó mình gặp c Minh Phuong và mua một ít đồ của chị này. Đại khái là sẽ detox ruột trong vòng 12 hay 14 ngày gì đó và sau đó uống diệp lục. Nó giúp mình thanh lọc cơ thể, làm cơ thể khỏe lên từ bên trong. Theo như chị Phương với mụn nội tiết như mình thì việc giữ sk ổn định là cực kỳ quan trọng, nó sẽ giúp bọn mụn k bùng phát. 

Bên cạnh đó thì khi bớt mụn mình có dùng thêm lotion mask và serum B5 để tăng sức đề kháng cho da, làm da bớt viêm và cũng có tác dụng dưỡng ẩm, cấp nước nữa. Khi da bị mụn thì mình nghĩ bạn chỉ nên tập trung vào chữa mụn trước, miễn sao đừng treatment nặng đô quá sức để da bong tróc là dc chứ vấn đề dưỡng ẩm chỉ là phụ thêm thôi, đừng quá ham hố mà ụp một tỷ thứ lên da khi da đang yếu.

Ngoài ra mình cũng chưa dám dùng kcn vì tỷ lệ kích ứng khá cao, chưa kể nếu tẩy trang và rửa mặt k sạch thì nó sẽ là nguyên nhân làm mụn nặng thêm. Nói chung với mình khi bị mụn thì mình chỉ tập trung vào trị mụn còn các cái khác mình sẽ xem xét có nên dùng hay không, hoặc dùng chút chút thôi.

Nói tóm lại khi bị mụn điều quan trọng nhất là giữ cho tinh thần thoải mái, cố gắng k stress, điều chỉnh chế độ ăn uống (các bạn đừng uống nc cam nhé, nó nóng lắm, hãy thay bằng nc chanh k đường), kết hợp với sp chăm sóc phù hợp thì mụn sẽ giảm. Mình không phải là chuyên gia gì, nhưng mình bị mụn và mình biết nó khổ nhiều thứ lắm, nên mình mong có thể nói ra những gì mình biết, hy vọng giúp dc ai đó khi họ cũng trong hoàn cảnh như mình.

Nếu bạn nào muốn mình nói rõ hơn vào sp nào hoặc vấn đề nào của mụn thì co thể cmt cho mình nha, mình biết mình sẽ trả lời hết, còn không thì mình sẽ tìm hiểu rồi trả lời cho bạn.

Dưới này là những sp mình dùng trong lúc bị mụn và nó đã giúp mình rất nhiều. Chúc mọi người luôn vững tâm lý để mau xinh đẹp nhé!

Advertisements

22/4/2017 Của người còn lại

Anh biết là có những lúc em thấy “chênh vênh”. Anh biết là có những lúc em buồn lắm vì những cái không chắc chắn. Thay đổi là những điều rất hiển nhiên. Lớn rồi thì mình đi làm rồi thấy những thứ mới làm mình thay đổi. Tất nhiên tình cảm thì ngày càng sâu đậm. Anh chẳng làm được gì chỉ biết cố gắng them từng ngày.

Anh có đọc cảm xúc của em vào hồi lúc em thi hát. Uhm. Anh đã từng thu đi thu lại hơn chính xác là 32 lần là thấy phát điên rồi. Nhưng đó là quá khứ với lại thu máy móc thì sửa lại bằng máy nên cũng đỡ.

CỐ LÊN! SAU CƠN MƯA LÀ CẦU VỒNG

p/s: những khó khan chỉ là cơn mưa. Sau cơn mưa là chờ những thứ đẹp đẽ đợi em ở tương lai.

 

 

Chương 4: Hy Vọng

Đêm đó Nam về nhà với 1 nụ cười mỉm và tinh thần bắt đầu vui vẻ hơn và phấn chấn hơn hẳn. Ở cái tuổi này thì… sau những gục ngã và thất bại trong cuộc sống lẫn tình yêu thì có 1 người để sẻ chia thì đúng là 1 phép màu. 7 giờ tối ngày hôm đó, Nam bật điện thoại vào yahoo thì tài khoản của Linh cũng đang sang. Câu chuyện khởi đầu cũng thật nhát gừng.

  • Làm gì đó Linh?
  • Thì đang chơi chứ gì mà hỏi
  • Oh, mà Linh có ghét người hút thuốc không?
  • Không quan tâm nếu người ta hút nhưng Linh không thích
  • Vậy thì Nam không hút nữa.
  • Sao cũng được…

Không biết vì lý do gì mà Nam lại muốn thay đổi bản thân. Khing hẳn là vì muốn tốt hơn nhưng là vì muốn hợp với Linh và không muốn làm Linh khó chịu. Nam bắt đầu biết nhớ, biết thương nhưng cảm xúc lúc đó thật không rõ ràng. Vì.. Lúc đó Nam rất sợ bản thân lại bị tổn thương lần nữa. Nam vừa trải qua bi kịch của riêng Nam cơ mà. Lúc đó Nam đã mất tất cả, người thân yêu nhất của Nam vừa đi khỏi cuộc đời Nam. Cơ thể lúc nàp cũng chìc đắm trong chai rượu và khói thuốc lá hỏi làm sao.

Đây không phải là câu chuyện

Hôm nay là ngày 24 tháng 8. Hiển nhiên 1 điều, nếu có thời gian ngồi viết cái này thì quả thật cũng dư thời gian. Nhưng đêm qua quả thật là 1 tấm bi kịch của 1 thằng con trai đang lớn. Vì cái nó nghĩ là sự phấn đấu sẽ đưa cho nó cái kết quả nó mong muốn nhưng thật ra thì  cuộc đời có cho nó bình yên đâu. Đây không phải là câu chuyện vì nó là đời thật và không hề có sự chau chuốt trong câu văn hay chủ đích gì cả. Đơn giản là những dòng suy nghĩ của ring nó và không thể đưa lên mạng xã hội hay kể bất cứ ai vì nó muốn giữ cho riêng nó thôi.

Chương 3: Hồi Sinh

“Chậc, thời tiết thiệt là..” Nam thở dài rồi bước vào cantine của trường vào 1 chiều đông. Dù trong lòng đã như chết đi nhưng bụng đói thì phải đành chịu. Đông rét thế này cơ mà, trong lúc ai ai cũng tay trong tay đi ngoài phố, Nam thì lặng lẽ mua ít thức ăn và tìm 1 góc bàn ngồi 1 mình giữa chốn đông người. Cái ồn ào, người đi qua, kẻ đi lại, sự đông đúc làm cho Nam muốn ngộp thở. Đúng ra thì tâm trạng của Nam đáng ra là phải tốt hơn sau khi viết lá thư chia tay và kết trúc mối tình chóng vánh kia với cô người yêu cũ. Nhưng trong lúc đó, cái Nam cần là nơi dựa tinh thần và thể xác. Nam ngồi đấy, cũng chẳng muốn ăn nhưng có lẽ cơ thể đã hết năng lượng nên cũng bắt đầu húp 1 ít súp cho ấm cơ thể dưới cái trời đông giá lạnh. Rồi điện thoại anh chợt rung lên từ chủ tai khoản “Chỉ ngoan với người thương” kia. Một câu nói nhát gừng được gửi từ đầu dây ben kia

⁃ Ai đây? – Bội Linh hỏi
⁃ Ai biết, bạn add mình vào cơ mà? – Nam trả lời
⁃ Mình cũng chả nhớ nữa – Bội Linh trả lời.

Sau 1 hồi lâu, Nam cũng bắt đầu mạnh dạn nhắn tin hỏi về người kia. Vì anh ấy lúc bấy giờ cũng đang rất cần người trò chuyện. Tất nhiên là với 1 người lạ. Vì người thân của Nam lúc đấy cũng đã bỏ Nam mà đi hoặc mặc kệ Nam rồi cơ mà.

⁃ Bạn tên gì thế?
⁃ Mình tên Linh
⁃ oh, thế bạn đang làm gì thế?
⁃ mình đang làm bài thôi. Mà bạn học ở đâu thế?
⁃ Mình học ở Mỹ?
⁃ xạo, không tin được
Lúc đấy Nam rút điện thoại và chụp phong cảnh ở ngoài cửa sổ cantine và gửi cho Linh để chứng minh điều mình nói là thật. Nam chỉ nhận ra rằng, cô làng nói chuyện với Nam là một người lém lỉnh và bướng bỉnh vô cùng. Nhưng ít ra, cuộc trò chuyện thật thú vị. Vừa nhắn vừa ăn, chẳng để ý. Nam đã ăn sạch đồ ăn tren dĩa của mình rồi. Kết bạn được với 1 người thật thú vị, Nam cảm giác như bắt đầu có sức sống trở lại. Nhưng quan trọng hơn hết, Nam có 1 cái cảm giác gì đó thật lạ khi nói chuyện với người lạ này.

Chương 2: Trái Tim & Vết Xước (tiếp theo)

“Hôm nay là ngày thứ mấy rồi nhỉ? sao đêm dài quá…” Nam cười nhếch mép với điếu thuốc kê trên đôi môi tái nhợt. Thân xác tiều tuỵ với những cảm xúc dày vò, gương mặt gầy hộc lê bước bên những ánh đèn đường nhá nhem. Ngày ngủ, đêm thức, đã 3 ngày Nam không biết đến ánh mặt trời là gì. Với cái bộ dạng của Nam, có lẽ không khác gì Robinson ở Đảo Hoang, bộ dạng của 1 kẻ mất đi tình yêu. Ngoài trời giờ đã âm 2 độ C, nhưng Nam chỉ mặc cộc 1 chiếc áo ba lỗ và đôi dép xỏ ngón, chiếc quần jean đen, tóc tai thì bù xù như tơ rối cùng với bộ râu ria lỏm chỏm.
Nam lại đưa điếu thuốc lên môi lần nữa, hơi sau lại dài hơn hơi trước. Anh buồn lắm, nhưng sao lại không thể khóc. Có lẽ vì nước mắt chảy ngược vào trong tim. Trước đây anh không biết tại sao khi yêu, con người ta lại nói rằng đau tim, vì anh nào có bệnh tật gì. Cho đến khi anh và người con gái ấy chia tay thì anh mới biết được là mỗi khi anh bật chiếc điện thoại và nhìn thấy ảnh nền, 1 cô gái xinh xắn với khuôn mặt ưa nhìn lại làm lồng ngực anh, ngay tại con tim,……. đau nhói. Anh nhìn lên bầu trời, rồi cố nhíu cặp chân mày rồi cố khóc vì người đời thường nói “khóc mới quên đi được nỗi buồn”. Nhưng mãi 1 hồi lâu, vẫn chưa 1 giọt nước mắt nào chảy ra. “Sắp sáng rồi, đi ngủ vậy!” anh thều thào tự nói với bản thân.
Namsống ở 1 khu ký túc xá ở nước ngoài, anh du học cũng được 1 thời gian. Từ lúc xa quê hương, anh chưa 1 lần khóc. Học đại học ở nước ngoài không có sung sướng như mọi người thường nghĩ. Anh cũng mấy lần gặp những chuyện dở khóc dở cười. Ăn không dám ăn, mặc không dám mặc. Anh thấu hiểu nỗi khổ của bậc làm cha, làm mẹ ở quê nhà đang còng lưng nuôi cho anh và hai đứa em nên người và thành tài. Phòng anh ở lầu 7, chật hẹp với 4 bức tường trắng, anh sống chung với 1 người bạn người Trung Quốc để giảm tiền thuê phòng dù anh là 1 người khá độc lập và không thích ở chung với người khác.
Anh về phòng rồi tháo phăng chiếc áo, rửa mặt rồi nằm lên giường. Chiếc chăn thật êm và ấm làm sao, đã gần 3 tháng anh không có chăn vì sợ tốn tiền. Nhưng cái ấm đó chỉ là ấm thể xác, bên trong anh đã nguội lạnh như tảng băng ở Bắc Cực. Không! Có lẽ là còn lạnh hơn thế nữa.
Như một thói quen, anh cầm chiếc Ipad và lướt web xem tin tức, anh thích nhất là về công nghệ nên trang đầu tiên vẫn là trang Tinh Tế, một trang web cập nhật những thông tin mới nhất về Công Nghệ Thông tin. “Chẳng có gì mới!” anh lại thều thào rồi thở dài. Đối với anh lúc này, mọi thứ đều vô nghĩa, chắc có lẽ không có gì, hay bất cứ thứ gì có thể làm anh vui được. Rồi anh vào Facebook, muốn tìm 1 người bạn để tâm sự, trò chuyện thì một nick name hiện lên với lời ngỏ kết bạn.
Thật ra anh chàng này trước đây cũng không phải bộ dạng tệ như thế này. Anh cũng như mọi người bình thường, cũng cởi mở và hoà đồng, vui vẻ và lạc quan. Rãnh rỗi thì cũng xem phim hay nghe nhạc. Cái nick name kia hiện lên với cái tên nghe thật ngộ “Chỉ ngoan với người thương”. Thì làm cho Nam thật sự tò mò. Chấp nhận lời mời kết bạn và Nam chợt có một cảm giác thật thoải mái. Lúc đấy đã rất gần tháng 11.

17/2 cãi nhau, em muốn chia tay

Vợ à,

Bên anh bây giờ đã là sáng ngày 17/2 rồi. Bên em bây giờ cũng chỉ là 11 giờ 28 đêm khi anh viết xong câu này. Anh sợ lắm khi bắt gặp bản thân trở về giống như hồi tháng 10 năm 2013. Anh nhớ câu chuyện lúc đó của anh đã được anh và em làm nên một cái tiểu thuyết nhỏ mà anh vẫn còn giữ. Sáng nay anh cũng kéo và đọc hết các post của mình. Đây là ngôi nhà của Bảo Bối. Tuy là chuyện riêng tư, nhưng anh sẽ post các mẫu chuyện trong tiểu thuyết của anh và em viết lên đây.

Hãy bắt đầu với chương 1: Chớm Đông

Vậy là sau những tháng ngày dai dẳng và chờ đợi trong cái khí trời oi ả của mùa hè và nhiều tuần sau đó nhìn những xác lá thu rơi đầy trên phố thì tuần đầu tiên của mùa đông cũng đến.
Trong cảm nhận của Bội Linh, mùa đông lúc nào cũng đáng để chờ đợi. Bởi khi ấy, tiết trời sẽ dịu đi và khiến cho lòng người trở nên thanh thản và nhẹ nhõm lạ thường. Hơn nữa, phía nam của của đất Việt, Biên Hoà là nơi cô sinh ra và lớn lên, quanh năm chỉ thấy nắng và thấy nóng, do vậy một chút se lạnh khi đông về sẽ khiến mọi thứ trở nên mới mẻ và tinh khiết hơn.
Thế nhưng có một chuyện, vào một ngày đầu đông bình thường ,của một năm cũng hết sức bình thường lại sẽ khiến cuộc đời Bội Linh thay đổi một cách… bất thường. Mà thậm chí, chính bản thân cô cũng không bao giờ nghĩ và đoán trước được.
Dạo gần đây trên Facebook, một dạng hình thức mạng xã hội mà đang được giới trẻ yêu thích, nơi để kết bạn và tham gia các page cũng như diễn đàn. Facebook cũng là nơi hầu hết các thông tin và event được quảng cáo và mọi người dùng Facebook như 1 công cụ để chia sẻ. Thì trong thời gian này thì cộng đồng mạng nói chung và Facebook nói riêng đang rộ lên phong trào Horoscope, vốn dĩ cũng không gọi là quá đam mê cuồng tín, nhưng thỉnh thoảng Bội Linh vẫn xem qua. Cô sinh vào tháng tư, tháng bắt đầu của mùa hè, do vậy tính cách của cô cũng có phần bị ảnh hưởng. Con người Bội Linh vừa mang sự nồng nhiệt, ám áp và vui tươi vừa đủ lại vừa hay thay đổi, chóng buồn chóng vui như những con mưa rào của những ngày chớm hạ. Còn về Horo, thì cô được sinh ra dưới cung Bạch Dương – cung mở đầu cho vòng tròn hoàng đạo, do vậy những tính cách như mạnh mẽ, tự chủ, độc lập, hoạt bát, cởi mở… cô đều có thừa.
Ngày hôm đó, cũng như mọi ngày cuối tuần khác, Bội Linh được nghỉ học, mà đã được ở nhà thì thể nào cô cũng dính chặt vào cái máy tính, hết nói chuyện với bạn bè, thì chuyển sang đọc báo, không đọc báo thì nghe nhạc, còn nếu chán cả nghe nhạc thì lại quay về với Facebook, nơi mà lúc nào cũng có những New Feeds đầy “cám dỗ”.
Chợt cô tình cờ đọc được một status mới của Hội cung BB. Cô nhớ lúc cô tham gia hội này, cũng chỉ vì horo nói rằng BB và BD rất hợp nhau, nhưng từ khi tham gia đến giờ, chưa bài nào cô đọc cả,cũng chẳng tìm thấy BB nào hợp cả. Nhưng chẳng hiểu sao status hôm nay lại khiến cô chú ý. Chợt ánh mắt cô dừng lại ở một tên tài khoản với hình đại diện khá lạ, là 1 trái tim với đầy những vết cào xước và Nam Trần là chủ nhân tài khoản ấy. Ngay chính giây phút đó, cô như cảm nhận được, người con trai kia giống hệt như hình đại diện của anh ta: Phức tạp, khó hiểu, luôn biến động với một nội tâm đầy bấn loạn. Nhiều câu hỏi được đặt ra trong đầu của Bội Linh cho anh chàng có cái nick name Nam Trần kia. Một người lạ mặt mà cô chưa từng quen biết thậm chí là khuôn mặt.